Review Tình yêu hữu danh vô thực – Lục Xu

#review + #ném_đá

#Tình_yêu_hữu_danh_vô_thực

#Lục_xu

#hiện_đại_ngược

🎵Tình trạng : đã xuất bản

🎵Số chương 49

🎶🎶Tóm tắt truyện: Giản Ngưng nhất kiến chung tình với Cố Trường Dạ ngay ngày đầu gặp mặt. Để toại nguyện cho mơ ước của cô, cha và anh trai đã tự ý ép nữ phụ chia tay với nam chính, đến nỗi nữ phụ phải tự tử. Để trả thù cho người yêu, Cố Trường Dạ đã lấy Giản Ngưng với mục đích hành hạ cô và lật đổ nhà họ Giản.

🎶🎶Cảm nhận:

📌Mình là một fan khá trung thành của Lục Xu, hầu hết truyện đều khá hợp gu và dễ đọc. Sau một số tác phẩm xuất bản mình khá tâm đắc như: Ai hiểu được lòng em hay Biến yêu thành cưới, Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu 1, mình dạo gần đây mình bắt đầu ngán truyện của tác giả này. Trước là phần 2 của Đừng nói anh ấy… rồi giờ là bộ này mình bắt đầu nghi ngờ gu truyện của tác giả cũng như của nhà xuất bản. Thật sự không biết nhà xuất bản sẽ “Tái bản” được mấy lần cho bộ truyện này đây nhể?

📌Toàn bộ tác phẩm là một câu chuyện tình yêu máu chó cẩu huyết toàn tập. Mình cảm giác Lục xu đang cố gắng nhồi nhét những chi tiết ngược rồi những tính cảnh éo le một cách vội vã và có phần “bội thực”. Nếu như Đồng Hoa hay mẹ kế Phỉ Ngã Tư Tồn ngược tinh tế và hợp lí bao nhiêu thì ngược của Lục xu lại thô thiển và gượng ép bấy nhiêu. Lần đầu tiên mình so sánh truyện của Lục Xu cùng hàng với truyện teen hay ngôn tình 3 xu đời đầu.

📌Những chi tiết, motip ngôn tình được đưa vào quá cũ và dường như là sự chắp vá của nhiều truyện khác nhau :

+ Đầu tiên là chi tiết nữ chính cứu sống nam chính và đưa anh ta vào viện nhưng sợ gia đình biết nên nhờ cô bạn thân ở lại chăm sóc hộ, gián tiếp giúp cho bạn thân và nam chính gặp gỡ rồi yêu nhau. ( khá giống Thẩm ngạn- Tống Ngưng trong Hoa tư dẫn)

+ Anh và cha nữ chính ép nữ phụ chia tay nam chính, gián tiếp gây ra cái chết của nữ phụ.

+ Anh nam chính lấy nữ chính để trả thù và lật đổ công ty của cha cô để trả thù cho người yêu.

+ Nữ chính có thai giả chết để trốn đi sinh con.( điển hình motip tổng tài)

+ Mấy năm sau tìm lại được vợ con, rồi phát hiện rất yêu vợ, không may đứa con mắc bệnh hiểm nghèo => mất => vợ mất trí nhớ =>  HE.

📌Mở đầu truyện tác giả xây dựng nam chính đúng chuẩn của một thằng cha vũ phu bậc nhất thiên hạ. Có thể lòng tự tôn của một thằng đàn ông quá lớn khi để cha con Giản gia thao túng hôn nhâu rồi bức chết người yêu mình, hoặc có thể nam chính RẤT RẤT yêu nữ phụ để mà có thể căm thù nữ chính đến vậy. Nhiều truyện cùng motip khác, khi nam chính lấy nữ chính với mục đích trả thù họ sẽ đi ong ong bướm bướm bên ngoài, hoặc thanh cao hơn là không thèm động đến cô ta hay có thể là chạm nhưng không bao giờ cho mang thai. Riêng với tác phẩm này, để tăng phần gây ấn tượng cho nhân vật tác giả cho nam chính vô cùng ngựa đực và có phần biến thái. Cố Trường Dạ khá là thích xxoo cùng nữ chính và không dùng bất kìa biện pháp bảo vệ nào,khi xong việc thì thẳng tay đánh đập không thương tiếc. Nếu thật sự lòng hận thù trong nam chính quá lớn thì anh ta nên chọn hành động khinh bỉ và không thèm động chạm đến nữ chính theo mình nghĩ là hợp lí và “nam chính” hơn. Nhưng trên thực tế cách anh ta bày tỏ quan điểm lại vô cũng ấu trĩ và đáng khinh thường vô cùng. Suy cho cùng vẫn là động vật hoạt động thân dưới :v. Hình tượng “nam chính” sụp đổ thật sự khi anh ta liên tiếp phá hai cái thai của nữ chính một cách tàn bạo và vô nhân tính. Lần thứ nhất Cố Trường Dạ cầu hoan cho đến khi sảy thai thì thôi. Lần thứ hai, anh ta một cước đá nữ chính bay xuống cầu thang rồi . Hai lần đều không tốn một xu viện phí =.=. Lần thứ ba chưa kịp hành động thì nữ chính đã giả chết trốn mất. Nếu đã không muốn cô ta mang con của mình sao không dùng biện pháp bảo vệ? Rồi khi có thì hành xử không bằng cầm thú như thế?

📌Đi kèm với một “nam chính” cực phẩm như thế tất nhiên là một nữ chính não tàn không kém. Nếu như nói trước khi kết hôn nữ chính chả có tí gì là đáng chê trách cả thì sau khi cưới và sự thật được phanh phui thì cô ta có khá nhiều điều để moi móc. Có thể nói nữ chính không may mắn ngay từ thời niên thiếu. Cô và nam phụ là thanh mai trúc mã từ bé, đến khi học cấp 3 rồi quen nữ phụ, cả ba chơi rất thân, nữ phụ và nam phụ yêu nhau. Một sự đau lòng đáng tiếc khi cô vô tình “xúc tác” cho tình yêu của nữ phụ và nam chính để rồi người bạn trúc mã của cô vì lụy tình mà tự tử, còn cô thì mất đi cả tình yêu và tình bạn. Thế nhưng nhờ sự “toàn thành” của anh trai và cha, nữ chính kết hôn với nam chính, bắt đầu bước chân vào con đương ngây thơ vô số tội. Lúc mới cưới, khi chưa biết về sự tồn tại về nữ phụ cũng như sự ép buộc của gia đình mình, nữ chính khá ra dáng một cô vợ thiêm kim hay ghen tuông, thậm chí là đi bắt gian, chèn ép tiểu tam. Và lúc biết sự thật thì những tích cách khá “đáng quý” lúc trước lại chạy mất tăm thay vào đó là một sự nhu nhược đến não tàn. Lúc nào cô ta cũng thể hiện mình là người có tội, muốn buông xuôi, rồi cam chịu để Cố Trường Dạ giày xéo, đánh đập thậm chí là sảy thai. Phải chăng trong thâm tâm nữ chính vẫn mong một ngày “ngôn tình hóa” để nam chính ngộ ra quay lại yêu cô ta hay sao mà vẫn tìm mọi cách để có thai, giữ thai. Mình không hiểu cô ta mong chờ gì ở một thằng đàn ông vũ phu “Hổ dữ ăn thịt con” như thế? Lúc mà đọc đến mấy đoạn cô ta lên cơn muốn nhảy lầu, mình chỉ muốn gào lên: Nhảy cmn đi, đừng ngại ngần!!!  -.-  Sau khi 2 cái thai bị sảy vì sự “yếu ớt” phản kháng của nữ chính thì lần thứ 3 cô ta đã “khôn” hơn. Đúng ra là cá chết rách lưới, một lần liều mình tự tử “thành công” duy nhất để đổi lấy tự do cho hai mẹ con trong vài năm.

📌Sau một số năm quy ẩn thiên hạ, nữ chính không may để lộ “hành tung”, nam chính “kịp thời” phát hiện cô vẫn chưa chết và mang theo đứa con nữa. Thật ra đến đây mình đoán trong vài năm này sẽ xuất hiện “thánh mẫu” nam phụ điển hình trong truyền thuyết? May thay Lục xu lại rẽ hướng sang một chiều khác khi khai thác về đứa con. Không biết nữ chính làm mẹ kiểu gì mà đến con bị bệnh hiểm nghèo không biết để rồi đến khi gặp lại ông chồng tài phiệt thì đúng lúc phát hiện ra bệnh trầm trọng? Phải chăng là do từ lúc trong bụng mẹ đã gặp phải người cha cực phẩm và bà mẹ tự tử suýt mất máu gần chết nên giờ khi mới ở độ tuổi mầm non bé đã chững chạc và có phần suy nghĩ người lớn như vậy? Bé tiếp nhận người cha mới này khá nhanh, không có biểu hiện lạ lẫm, căm thù hay khóc lóc thắc mắc gì cả, thậm chí còn cùng cha giấu mẹ đi chữa bệnh. Như motip những truyện tổng tài có con khác, nam chính  Cố Trường Dạ từ ghét, hận thù nữ chính thì giờ bắt đầu quay sang hứng thú rồi yêu, ghen tuông, chiếm hữu,… Khi xưa anh ta muốn lật đổ Giản gia bao nhiêu thì tự nhiên khi nữ chính “mất” anh ta lại quay sang chăm lo, bảo vệ công ty của Giản gia không phá sản, rơi vào tay kẻ khác, nói chung là đóng vai trò của một thằng giữ của hộ. Kết cục của Giản gia thì cũng chả tốt đẹp gì, người cha thì bị điên do quá xúc động khi nghe tin con gái mất, người anh thì vào trại cai nghiện. Theo mình thấy thì cái kết của gia đình nữ chính khá là nặng tay và có phần “dậu đổ bìm leo” hơn là cái “giá” phải trả vì suy cho cùng họ cũng không phải dạng gia đình cực phẩm gì cho cam ngoài việc mù quáng trong tình yêu thương dành cho nữ chính.

📌Sau đây mình xin tỉnh lược khoảng 5,6 chương mình không dám đọc vì có sự ra đi của đứa con trai. Mặc dù cho truyện có máu chó, Lục xu có cho đứa bé YY đến mấy thì sự ra đi của nó cũng là một điểm khá nghẹn trong truyện và mình thì không có cam đảm mà đọc tiếp. Mình rất hay thiên vị cho những truyện có các thiên thần xuất hiện vậy nên trước sự xuất hiện rồi lại mất đi của đứa trẻ  là sự ám ảnh của mình đối với tác phẩm. Thà rằng đừng sinh nó ra còn hơn là cố chấp để rồi đau khổ khi không giữ được nó lại như vậy. Đứa bé không đáng là vật hy sinh cho những sai lầm trong quá khứ của bố mẹ nó được. Để cái kết được HE, Lục Xu  cho Giản Ngưng làm lại cuộc đời lần nữa với Cố Trường Dạ khi cô ta mất toàn bộ kí ức về đứa con. Có thể đó là cách duy nhất để nhân vật chính ở lại bên nhau mà không tang thương hay đau buồn về quá khứ, một sự giải thoát cho cả 2 người nhưng không công bằng với đứa con đã mất của họ.  Với mình thì đây là một cái kết khá miễn cưỡng và không hả dạ một tí nào cả, đáng lẽ sau tất cả những gì đã xảy ra thì mỗi người một phương, họ phải sống trong nỗi ân hận mới hợp lí, thế mới đủ trả giá cho những sai lầm năm xưa.

Cảm ơn các bạn đã đọc. Thật ra để viết được một bài rv mình đã khá là vất vả, từ việc tìm truyện đọc và lấy cảm hứng để chém cũng là cả một vấn đề. Một lần nữa rất vui vì đã quay trở lại ^~^

Review Lời hứa của anh là biển xanh của em

#review

#Lời_hứa_của_anh_là_biển_xanh_của_em

#Scotland_chiết_nhĩ_miêu

#quân_nhân_He

#cưới_trước_yêu_sau

🎶🎶

☘Tóm tắt: Nam chính là quân nhân, góa vợ, có một đứa con trai đang học tiểu học. Nữ chính là giáo viên chủ nhiệm của bé. Motip truyện quen thuộc, nam chính vì quá bận rộn trong quân ngũ, bị gia đình thúc ép nên anh muốn tìm một người để làm vợ, và nữ chính với gia cảnh bình thường lại là giáo viên con trai mình rất yêu quý  nên được đưa vào tầm ngắm.

🎶🎶

☘Cảm nhận: Truyện nhẹ nhàng, không lắt léo hay sóng gió gì to lớn, thích hợp lúc nhàn nhã, đọc ké lúc rảnh rỗi không có truyện hay. Điểm 6.5/10

🎶

Nam chính Cố Hoài Việt thường quanh năm trong quân ngũ, ở nhà lại có một đứa con trai đang tuổi ăn tuổi lớn + mẹ già thúc giục nên việc tìm kiếm một người thích hợp làm vợ, làm mẹ cho con mình là việc cần thiết. Không phải ngẫu nhiên hay yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên mà anh chọn mở lời với nữ chính.

Anh xuất thân là lính bắn tỉa của Đại đội Trinh sát. Một người lính Trinh sát, đối với con người hay sự việc đều có khả năng nhận biết và thẩm định một cách chuẩn xác. Còn một tay súng bắn tỉa, khi đã xác định được mục tiêu thì việc duy nhất phải làm là lập tức xuất kích”.

🎶

Nữ chính Nghiêm Chân của chúng ta là một người mà anh đang tìm kiếm, một cô cháu gái hiếu thảo, một cô giáo nhiệt huyết với nghề và hơn cả cậu con trai Gia Minh của anh vô cùng yêu quý cô cũng như cô rất thương bé. Khi nhận được lời đề nghị kết hôn đầy đột ngột của anh, cô vô cùng ngỡ ngàng và nhiều hơn cả là thấy thật vô lý khó hiểu. Bố của Nghiêm Chân cũng là một quân nhân,cả tuổi thơ của cô chỉ có một mong muốn chưa bao giờ thành hiện thực là đón sinh nhật cùng bố. Vậy nên cô chưa bao giờ nghĩ và muốn lấy một chàng quân nhân làm chồng. Với lời đề nghị kết hôn đầy tối nghĩa của nam chính – kết hôn để thân với Gia Minh hơn, Nghiêm Chân thẳng thắn đáp trả: “Lý do này liệu có thiếu sức thuyết phục quá không? Nếu tôi muốn tiếp xúc nhiều hơn với những em học sinh quý mến mình, không lẽ đều phải lấy bố của chúng à?”  (Y) (Y) (Y)

Cố Hoài Việt lại tiếp tục lấy lí do sự thúc ép của hai bên gia đình ra để thuyết phục cô, nhưng Nghiêm Chân vẫn hết sức bình tĩnh và lí trí để phân tích cho anh thấy cô không muốn một hôn nhân qua loa đại khái với một người không thân quen. Đó phải là một hôn nhân nghiêm túc lâu bền. Mặc dù Cố Hoài Việt nói có thể tìm hiểu nhau sau khi sống chung nhưng cô vẫn từ chối.  Đối diện với nam chính thì bình tĩnh như thế nhưng sự việc ấy vẫn cứ canh cánh và ám ảnh cô những ngày sau đó. Và khi áp lực cuộc sống quá lớn, cô buộc phải chuyển việc do không có bằng cấp giáo viên, bà nội thì không hiểu lại thương cháu gái cứ định làm toán lên, rồi ngày ngày trách cô không yêu đương, Nghiêm Chân quyết định kết hôn. Thật sự khi đọc đoạn này mình đã thắc mắc bà nội Nghiêm Chân yêu thương cháu gái thế sao khi cô kết hôn với một người đàn ông đã có con riêng lại đồng ý nhỉ? 🤔

🎶

Kết hôn xong Hoài Việt phải trở về quân ngũ ngay để lại Nghiêm Chân với cục nợ rắc rối Gia Minh. Không giống một số truyện khác bé con đã yêu quý một ai, khi người ấy sắp là “mẹ” mình thật thì rất thích và càng quý( ví dụ : Bong bóng, Kén cá chọn canh,..) Gia Minh khi biết bố lấy vợ thì phản ứng đầu tiên là ai cho phép mà cưới? sao không hỏi ý kiến cậu bé? Cậu là một đứa bé nhạy cảm, mồ côi mẹ từ khi mới lọt lòng, bố thì đóng quân biền biệt lâu lắm mới về nhà được vài ngày. Giờ đây lại phải chia sẻ bố với người khác dù người ấy có là cô giáo yêu quý đi thì cũng không chấp nhận được. Cậu bé đâm ra giận dỗi, trách bố, bắt đầu tẩy chay cô giáo và định “bỏ nhà” ra đi tìm “Thủ trưởng” để hỏi cho rõ. Thật ra cảm xúc lúc này của Gia Minh hoàn toàn dễ hiểu và chấp nhận được, sự việc kết hôn làm cậu bé hoang mang, có chút sợ hãi cảm thấy không an toàn, sợ mất bố và chỉ có gặp bố bây giờ mới làm cậu bé yên tâm. “ Tư lệnh” Gia Minh đã chuẩn bị kĩ càng để bỏ nhà ra đi, nào là đèn pin, la bàn, bản đồ để tìm đường, và rất nhiều mũ để ngụy trang ẩn nấp địch nữa :v Và Nghiêm Chân nhẹ dạ cả tin bị cậu bé lừa muốn đón sinh nhật cùng bố để dẫn đi. Tất nhiên đây cũng là bài kiểm tra biểu hiện của “Tư lệnh” với người mẹ mới này. :v :v :v Với sự vất vả gian nan đưa con đi tìm bố của nữ chính, cuối cùng cô cũng lấy lại tình cảm của cậu bé dành cho mình cũng như làm rung động trái tim Thủ trưởng.

🎶

Cố Hoài Việt vô cùng bất ngờ trước sự hiện diện của 2 rắc rối đột xuất này. Anh không nghĩ cô gái nhỏ bé này lạ vượt nắng vượt gió đến nơi hoang vu hẻo lánh này chỉ để Tư lệnh đón sinh nhật với bố. Nhiều hơn sự bất ngờ đó là cảm động trước hành động của cô, cũng như tình yêu của Gia Minh, sự ỷ lại, nỗi nhớ của một cậu bé từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm với mình. Là một người chồng, lúc vợ mang thai, sinh đẻ anh lại không thể ở bên chăm sóc dẫn đến cô bị trầm cảm rồi xuất huyết mà mất. Là một người bố nhưng anh chả chăm ẵm con được mấy lần lúc con ốm con đau, đó là nỗi ân hận, xót xa, nỗi đau canh cánh trong lòng anh bao nhiêu năm. Hoài Việt biết mình cần bù đắp rất rất nhiều cho cậu bé. Nên anh không nỡ trách mắng Gia Minh vì sự đòi hỏi đầy bồng bột và gian nan của con. Về sau khi Nghiêm Chân có thai anh chăm sóc rất chu đáo và tỉ mỉ như thể bù lại một phần những thiếu sót của một người chồng, người bố trong quá khứ mắc phải. Sau lần đến thăm đầy mạo hiểm ấy, mỗi người gia đình họ đều mang trong mình những cảm xúc riêng, những cảm xúc ấy như những nụ hoa vừa chớm nở, chỉ đợi nắng lên để khoe sắc và ngát hương.

🎶

Chuyến đi Tây tạng với Thủ trưởng càng làm Nghiêm Chân hiểu thêm về con người anh, hoài bão và cả thanh xuân của một chàng lính trẻ với mảnh đất cao nguyên lạnh lẽo này. Sự chăm sóc, che chở của anh, trái tim nhiệt huyết của người lính,.. tất cả làm trái tim cô rung động, xao xuyến. Tình yêu của họ không phải là sự thoáng qua anh yêu em, hay tiếng sét ái tình, đó là tình yêu kiểu mưa dầm thấm lâu, sự chân thành, đồng cảm cùng nhau vun đắp ngôi nhà hôn nhân. Nghiêm Chân lớn lên với sự thiếu vắng tình cảm người mẹ, Hoài Việt sống với vết thương nỗi ân hận vì sự ra đi của người vợ trước, họ đến với nhau,yêu nhau, thấu hiểu và sẻ chia, bù đắp cho nhau những thiếu thốn tình cảm, những mất mát trong cuộc sống. Trong cái cuộc sống số yêu nhanh mà chia tay cũng nhanh không kém này, đôi khi chả cần một tình yêu oanh oanh liệt hay chết đi sống lại, chỉ mong như tình yêu của họ – một hạt giống uống nắng uống gió của đất trời mà nhẹ nhàng chuyển mình nảy mầm, đâm hoa kết trái khiêm tốn ở một góc vườn nào đó chả sợ mưa giông, bão táp.

Với một thái độ sống nghiêm túc của Cố Hoài Việt và một trái tim chân thành, biết lắng nghe và chia sẻ của Nghiêm Chân, ngôi nhà của họ luôn đầy ắp tình yêu và tiếng cười,hôn nhân ấy vững chắc hơn bao giờ hết.  

🎶🎶🎶🎶

Vừa thi xong là làm một bài rv ngay trước khi hết tháng :v. cám ơn các bạn đã đọc rv. Mình sẽ cố gắng rv có chất lượng hơn nữa. Mong mn góp ý nhiệt tình.

 

Review Phim: Nhật kí bán máu

#review_phim_điện_ảnh

#hàn_xẻng

#cảm_động

#Chronicle of A Blood Merchant (Nhật ký bán máu)

🎶🎶Nội dung:

☘Bộ phim lấy bối cảnh xã hội vào thời điểm những năm 50 ở Hàn, dựa trên nguyên tác của nhà văn nổi tiếng Trung Quốc Dư Hoa. Chronicle of A Blood Merchant (Nhật ký bán máu) tập trung nói về khía cạnh tình cảm của con người ngay sau khi chiến tranh vừa kết thúc, cuộc sống cơ cực của hiện tại và những vết thương lòng từ quá khứ chưa kịp lành, từ đó làm nổi bật lên những giá trị nhân văn của gia đình và tình người. Phim tập trung khai thác về lát cắt cuộc đời của nhân vật Heo Sam Gwan cùng những nhân vật khác cùng làng. Heo Sam Gwan (Ha Jung Woo) trong một lần tình cờ đã gặp Heo Ok Ran (Ha Ji Won) –  cô gái xinh đẹp nhất làng nhưng lại đang hẹn hò với tay chơi Ha So Yong, và đem lòng yêu cô. Heo Sam Gwan đã bán máu của mình để có nhiều tiền và lấy cô về. 11 năm sau, Heo Sam Gwan cũng đã kết hôn với Heo Ok Ran và có 3 mặt con. Nhưng những tin đồn rằng Heo Sam Gwan không phải là cha ruột của những đứa con bắt đầu lan truyền ngay khi gia đình họ đang sống những ngày hạnh phúc.

🎶🎶Cảm nhận:

☘Heo Sam Gwan – anh chàng công nhân nghèo khó vì để tán được cô vợ xinh đẹp của mình đã phải đi bán máu rất nhiều lần. Sự đền đáp lại là họ có một gia đình êm ấm với 3 đứa con trai rất đáng yêu, đặc biệt là người con trai cả rất ngoan và chăm chỉ, ra dáng một người con cả chăm lo cho các em. Ấy thế mà trớ trêu thay đứa bé ấy lại không phải con ruột của Sam Gwan. Với tôi đặt mình trong hoàn cảnh ấy thật sự là như một vết nhơ, một cái tát vào mặt và là sự cười nhạo của làng xóm. Và những hành động sau này có phần ấu trĩ của Sam Gwan được lí giải khá hợp lí. Nếu như bán máu bao lần, làm lụng vất vả chỉ để có tiền tán gái với một thằng cà phất cà phơ nhà giàu. Và khi bạn đang ngủ quên trong chiến thắng ấy thì lại biết tin bạn nuôi con hộ cái thằng chó chết ấy chục năm trời mà không hay biết. Với lòng tự tôn của một thằng đàn ông thì đó là một sự nhục nhã ê trề. Sam Gwan đã từng rất yêu và tự hào về cậu con trai cả ấy, một cậu bé hiểu chuyện,thương bố thương mẹ. Vậy mà giờ đây sự hiện diện của cậu như cái gai trong mắt Sam Gwan. Nhìn thấy nó anh như thấy được bộ dang cười đểu của thằng khốn nạn đã cưỡng bức vợ mình kia. Thật sự rất khó để anh coi cậu như một đứa con được nữa. Sam Gwan bắt đầu tỏ thái độ với cậu bé từ việc đổi xưng hô thành chú cháu, rồi không cho cậu bé đi ăn cùng gia đình và tệ hơn là muốn đuổi cậu bé về với thằng bố thật sự của nó. Cô vợ Ok Ran thì bất lực, ngay từ lúc bị tên khốn kia cưỡng bức và giờ là bất lực trước xử sự của chồng với đứa con trai này của mình, một phần do cảm thấy có lỗi với chồng.

☘Đáng thương nhất vẫn là cậu con cả Il Rak, cậu bé ấy rất vô tội nhưng mà chỉ vì một lỡ lầm của người lớn mà thành ra như người có nhà mà không thể về. II Rak ngoan, hiểu chuyện, cậu biết bố của mình là người tốt và cậu hiểu cho bố khi làm vậy. Nhưng mà thật ra cậu cũng chỉ là một đứa trẻ thôi. Khi mà cả bố ruột và bố “hờ” đều không nhận mình, cậu bé trơ trọi một mình giữa những cái nhìn đầy ái ngại của dân làng. Nhìn “bố” dẫn cả nhà đi ăn còn mình thì phải lủi thủi đi ăn khoai nướng nhà hàng xóm, rồi cách cư xử, cái nhìn không mấy thân thiện, đầy thù hằn của “bố”, thật sự phải tủi thân, cô đọc đến nhường nào?. Nút thắt của truyện là khi mà cậu bé đồng ý “bố” sang nhà bố ruột để “gọi hồn” ông về. II Rak phải ngồi bên cạnh cái xác không hồn của bố ruột mà gọi ông. Cậu bé cứ vừa khóc vừa gào thét như thế trong mấy tiếng đồng hồ liền. Tất cả cảm xúc dồn nén lại bấy lâu được thể hiện chỉ qua một câu nói : “Bố ơi, cho con đi cùng với! Bố ơi!!!”  Phải tuyệt vọng và tủi thân đến thế nào để 1 đứa bé lại muốn chết, và thốt ra câu ấy? Từng lời, từng lời của cậu bé như sát muối vào lòng Sam Gwan, thức tình bản năng làm cha tận sâu trong thâm tâm để lao vào ôm chặt lấy cậu bé và đưa cậu bé đi. Lúc này, Sam Gwan chả còn quan tâm đến điều gì nữa, cũng chả cần biết đó là con ai, chỉ biết một điều đứa bé này anh đã từng mong chờ nó, yêu thương nó biết nhường nào.

☘Niềm vui “đoàn tụ” với gia đình chưa được bao lâu thì II Rak phát hiện mắc căn bệnh não giống như bố ruột mình và bị hôn mê sâu. Một lần nữa chặng đường bán máu của Sam Gwan lại bắt đầu, lần này là vì đứa con trai yêu dấu của mình. Cảnh bán máu trong những bệnh viện với hành lang tối tăm, chật hẹp, nheo nhóc toàn người là người,  điều kiện vệ sinh và thiết bị y tế thì không đảm bảo. Rồi cảnh di chuyển trên những chiếc xe tải tạm bợ di chuyển từ viện này sang viện khác. Tất cả được tái hiện qua những thước phim rất thật, rất chất và đầy sống động cho ta thấy một thời đại bán máu, nhà nhà bán máu để sống, để sinh tồn mà theo cách ngày nay chúng ta gọi đó là “cò máu”. Những đồng tiền họ kiếm được thật sự đúng là đổi lấy bằng máu xương. Cái nghèo, cái khổ, bệnh tật đeo bám theo năm tháng mà bòn rút con người ta. Từ những thanh niên trai tráng cao to, khỏe mạnh mà giờ đây trở nên gầy yếu, mặt mày hốc hác cả người chỉ còn da bọc xương .

Cuối phim còn gì tuyệt vời hơn một cái kết có hậu cho những khó khăn, sự hy sinh của cả gia đình họ :).

Rv xong tự nhiên nghĩ đến ngày nay, nhất là những sinh viên, trong số chúng ta không biết có ai đã từng đi “bán máu trá hình” qua hình thức hiến máu nhân đạo khi mà viêm màng túi như mình không nhể 😉 ?

 

 

Review Giường đơn hay giường đôi_ Cẩm Sắt Tì Bà

#review + #đề_cử

#Giường_đơn_hay_giường_đôi

#cẩm_sắt_tì_bà

#rv_by_Phanh

☘Giới thiệu (trích dẫn sách):

Mười năm trước, họ là đôi bạn cùng học một lớp. Mười năm sau, họ là cặp vợ chồng ly dị cùng một mái nhà. Từ bạn học đến tình nhân, từ vợ chồng đến ly dị, Diệp Phổ Hoa và Thi Vĩnh Đạo trải qua mười lăm năm sóng gió để trưởng thành. Hai năm ly hôn, hai người giấu không nói cho bạn bè, người thân biết, cho đến khi Thi Vĩnh Đạo bất ngờ tái hôn với cô bạn cùng lớp cấp ba, cuộc sống yên bình của Diệp Phổ Hoa bị khuấy đảo. Trong cơn sốc, Diệp Phổ Hoa không ngừng quay về hồi ức thử tìm ra nguyên nhân thất bại của cuộc hôn nhân này, hy vọng sớm thoát khỏi gông xiềng, bước chân ra khỏi vực thẳm.

☘Cảm nhận:

Truyện không phải quá cao trào, lắt léo mà nó nhẹ nhàng, có lớp, không YY. Câu chuyện xoay quanh tình yêu và cuộc sống hôn nhân và chặng đường tìm lại hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ Thi Vĩnh Đạo- Phổ Hoa. Truyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại của họ, có thể coi truyện này thuộc tuyp thanh xuân vườn trường. Cảm nhận đầu tiên khi đọc vài chương đầu là truyện xây dựng tính cách nhân vật khá giống “ Hóa ra anh vẫn ở đây” của Tân Di Ổ.

Trong bóng dáng chàng thanh niên Vĩnh Đạo của những năm tháng thiếu niên ấy tôi bắt gặp gặp hình ảnh Trình Tranh với sự ngông cuồng và cố chấp trong tình cảm: “ Mình thích cậu là chuyện của mình, cậu không thích mình là chuyện của cậu”. Quãng thời gian học trò Vĩnh Đạo sống với chấp niệm riêng của mình với Phổ Hoa, sức trẻ, sự căng tràn hoocmon, anh thể hiện tình cảm của mình một cách rất tự nhiên, có phần trẻ con và dường như với anh không bao giờ đủ để thể hiện được hết cái yêu ấy,  nào là khắc chữ lên bàn, bọc sách có bút tích của cô,… Tôi cũng gặp cái sự bá đạo, ghen tuông có phần mù quáng của anh trong những năm tháng vợ chồng. Anh cũng giống như bao nam chính ngôn tình khác, sự độc chiếm của anh khiến cho bạn đọc cảm thấy phần nào tình yêu anh dành cho vợ, thấy thật hâm mộ nữ chính, đôi khi bạn có thể rất thích những mẫu nam chính kiểu này. Một số khác trong đó có tôi, đôi khi rất phản cảm với những nhân vật như vậy.

Nữ chính – Phổ Hoa cũng mang bóng dáng nhu mì của Vận Cẩm, nhưng cũng đầy chấp nhất, trong những năm thiếu niên ấy, trái tim cô cũng rung động một bóng hình, người ấy ấm áp, hiểu chuyện, ga lăng chứ không phải chàng trai kiêu căng, ngạo mạn và hay bắt nạt người khác. Những mặc cảm, sự tự ti  và sự bá đạo tấn công dồn ép của ai đó khiến cô chẳng thể thổ lộ và lỡ mất người ấy. Đến với Vĩnh Đạo như một bến đỗ, một sự chấp nhận và đôi chút là buông xuôi của Phổ Hoa, đôi lúc tôi cảm giác cô ấy như một con búp bê, mặc cho Vĩnh Đạo xoay vần, chi phối, đôi khi cô ấy lại quá mờ nhạt trong chính thanh xuân của mình. Phải chăng ngay từ đầu người Phổ Hoa thích không phải là Vĩnh đạo, hay vì sự cam chịu, thờ ơ của cô trước những sự sắp đặt tương lai của anh dành cho họ đã dẫn đến sự chia ly ấy?

Cái ung lâu ngày cũng vỡ, Phổ Hoa không chịu sống trong cái lầu son của Vĩnh Đạo, cô lựa chọn ly hôn giải thoát cho cả hai người. Một quyết định đầy khó khăn cho cả anh và cô. Hãy thử tưởng tượng người ấy cùng bạn trải qua tuổi học trò đầy hồn nhiên, cả một chặng đường sinh viên,người ấy bên bạn cả tuổi thanh xuân, lúc bạn khóc,bạn cười, người ấy hiện diện trong cuộc sống bạn như một điều hiển nhiên không thể thiếu và giờ khi sự khác biệt quá lớn bạn phải từ bỏ người ấy. Đó là điều mà họ phải đối mặt khi đã chia tay, một sự thiếu vắng và mất mát khá lớn. Và tất nhiên câu chuyện mà kết thúc ở đây thì chả có gì để đọc, điểm nhấn và cũng là nút thắt chính của truyện là việc Phổ Hoa nghe tin Vĩnh Đạo tái hôn. Chưa bao giờ cô nghĩ đến việc họ ly hôn và anh có thể sẽ tái hôn cả – một cú sốc lớn với cô. Từng sự việc, từng kỉ niệm ùa về theo dòng suy nghĩ, hồi tưởng của Phổ Hoa. Như một sự thức tỉnh tình yêu đã ngủ quên bấy lâu trong con người cô, Phổ Hoa tìm lại được cái tôi- chính mình, cô tìm lại được cách yêu, cách cảm thông chia sẻ với Vĩnh Đạo. Những nút thắt dần được hóa giải để họ hiểu nhau hơn, cảm thông hơn, yêu nhiều hơn và biết cách cân bằng cuộc sống hôn nhân bấy lâu.

Tôi tin lần tái hợp này của họ sẽ là mãi mãi, bởi đã từng mất đi mới biết trân trọng. Trong hôn nhân, hơn cả tình yêu là sự thấu hiểu và cảm thông!!!

P/s: Đây là bài rv được viết dựa trên một đoạn rv cảm nhận của mình cách đây 2 năm, hồi ấy cứ đọc truyện nào hay là lại cho vào note của điện thoại một chút cảm nhận của bản thân và giờ thì nó đã “vịt hóa thiên nga” thành một bài văn luôn rồi ^^. cám ơn các bạn đã đọc rv ❤

 

Review: Khó có được tình yêu đích thực- Sư tiểu Trát

#review + #đề_cử
#Khó_có_được_tình_yêu_trọn_vẹn
#sư_tiểu_trát
#hiện_đại_cưới_trước_yêu_sau
#review_by_Phanh
🎯Giới thiệu truyện:
Nữ chính yêu đơn phương nam phụ 4 năm liền đổi lại là người đó sau này thành em rể tương lai của mình. Nam chính là một thiên tài và tài thì đi liền với tật, trong lúc nông nổi anh đã đánh người bị đi tù mất 2 năm, trong 2 năm ấy thanh mai của anh trở thành chị dâu anh. Bèo nước gặp nhau, nữ chính thay em gái gả cho anh chỉ mong một đời bình yên, còn anh nói:
“Nói thẳng ra, tôi cần một người vợ có hiểu biết, em tuyệt đối không thể hành động theo cảm tính. Nếu em thích giận dỗi, tôi cũng không bỏ thời gian để dỗ dành em đâu.”
Cuộc hôn nhân này rồi sẽ đi về đâu?
🎯Cảm nhận:
Mình đọc truyện này cách đây khoảng 2 năm, một trong truyện cưới trước yêu sau mà mình rất thích và thỉnh thoảng lôi ra nhai lại. Nữ chính Mục Táp là một cô gái cháy hết mình khi yêu, không một chút đắn đo và khi đoạn tuyệt chia tay cũng rất dứt khoát không một chút lấn cấn. Nam phụ Cảnh Chí Sâm của chúng ta đúng là chuẩn của một thằng tra nam, đứng núi này trông núi nọ. Hắn lợi dụng tình cảm của Mục Táp dành cho mình lúc gần lúc xa để cô như con quay trong vòng tình ái mập mờ của hắn, cống hiến hết mình cho công ty của hắn. Có lẽ chính sự hết lòng hết dạ của Mục Táp như một điều hiển nhiên nên hắn chán, hắn cần tìm đến một mục tiêu khác tươi trẻ và hấp dẫn kích thích tính chinh phục và đó là cô em gái cùng cha khác mẹ với nữ chính – Mục Kiều. Sự việc vỡ lở khi Mục Kiều được hai bên cha mẹ gán hôn với nam chính Tống Vực, lúc này tra nam đành phải công khai mối tình này với gia đình Mục Táp. Với cô mà nói đây là một cái đâm sau lưng đầy đau đớn và bất ngờ. Nữ chính đã ngay lập tức nghỉ việc để tránh dính dáng đến tra nam, và đồng ý thay em gái thu dọn tàn cục là kết hôn với nam chính. Lúc này đây tra nam bắt đầu hối hận rồi đem ra so sánh 2 chị em họ với nhau, đúng kiểu ăn xong đá bát ấy. Sau khi “ăn” cô em gái xong xuôi mới quay ra nhìn lại cô chị rồi chợt nhận ra cô em không ngon như mình tưởng, cô chị thật ra cũng rất vừa mắt. Thế là diễn ra một màn suốt ngày nhắn tin kể khổ mập mờ với cô chị, rồi còn hôn trộm, tặng đồ trong khi lúc ấy người ta là gái đã có chồng rồi. Đọc đến đoạn này nhiều người sẽ bảo cô chị này sao ngu thế không kể trực tiếp với gia đình hay chặn điện thoại thay số để thằng tra nam đỡ được nước lấn tới nhưng mà thế thì truyện còn gì để kể đây? tác giả lấy gì mà viết? :v Mình nghĩ một phần do tác giả muốn thế một phần nếu đặt vào hoàn cảnh nữ chính sẽ thấy việc này thật khó nói ra không nói may ra còn êm ấm, một khi đã nói có một số thứ, một số mối quan hệ sẽ không bao giờ được như xưa nữa. Nhưng mà chính sự không dám mạo hiểm này đã mang lại cho nữ chính rất nhiều sóng gió về sau này.
Nam chính Tống Vực từng là thần đồng trong giới IT thành công ở độ tuổi 19 khiến anh sảy chân đi tù với tội danh gây trọng thương người. Người con gái anh yêu lại từ bỏ anh để trở thành chị dâu anh, thật châm biếm. Nữ phụ- Mạc Tử Tuyền, một người phụ nữ tham vọng, khi Tống Vực gặp nạn thì chị ta lại chấp nhận lời cầu hôn của người anh, và khi chồng mất chị ta lại trở về với những mong có lại được tình cảm của nam chính. Chắc vì một phần nể tình cô ta từng là thanh mai cũng vì đó là vợ người anh quá cố của mình nên Tống Vực dù có ghét và khinh bỉ Tử Tuyền nhưng anh vẫn để cho cô ta có những hành động quá trớn với anh như ôm ấp dù anh không đáp lại. Nhất là việc cô ta cố tình gửi ảnh lạc danh nhằm bôi nhọ Mục Táp anh lại bao che giấu hành động này với Mục Táp. Đỉnh điểm là khi sự khinh bỉ và chán ghét dâng đến cực điểm anh lại có những hành động đụng tay đụng chân với cô ta mặc dù chỉ với mục đích khinh bạc và bị Mục Táp phát hiện dẫn đến sự lung lay đổ vỡ hôn nhân của họ.
Hôn nhân của Mục Táp và Tống Vực ngay từ đầu đã núp dưới bóng của một giao dịch, vậy nên rất mong manh và dễ tan. Mục Táp đến với hôn nhân với sự chân thành và hết mình để vun đắp tổ ấm. Cô yêu anh lúc nào không biết và sự đòi hỏi một tình yêu đáp lại từ phía còn lại hơn lúc nào hết, khi áp lực từ hai gia đình quá lớn công thêm sự quấy rối nhiệt tình từ tra nam và tiện nữ khiến cô muốn lùi bước. Nam chính Tống Vực thì khác ngay từ đầu anh không mong tình yêu sẽ xuất hiện lần nữa, hôn nhân này được xây dựng trong sự tôn trọng và trách nhiệm của từ hai phía. Anh cần một người vợ hiểu biết hơn là yêu anh, vậy nên khi sự mong muốn đáp lại tiếng yêu từ anh của Mục Táp làm anh lúng túng và chần chừ. Anh không biết nên học cách yêu cô hay vẫn giữ nguyên quan điểm hôn nhân ban đầu? Chính điều này khiến Mục Táp buông xuôi tất cả, cô quyết định muốn chấm dứt hôn nhân, nỗi sợ hãi mất đi cô khiến Tống vực thức tỉnh, liệu anh có học lại được cách yêu và cứu vãn hôn nhân này không?
13394057_1306406412706170_7162421467077923954_n
Cám ơn các bạn đã đọc hết rv này. Mình sẽ cố gắng viết thêm nhiều rv chất lượng hơn nữa. 🙂

review Bảy kiếp xui xẻo

#tác_giả_cửu_lộ_phi_hương

#cổ_đại_He

☘Trích dẫn phần mở đầu trong sách:
🍹Hôm đó, một tên tiểu tử thối hệt như cơn ác mộng không biết rơi từ trên Cửu Trùng Thiên cao bao nhiêu xuống, đập đầu vào tấm thảm mây đỏ trước điện Nguyệt lão, phát ra cái tiếng giống y như tiếng dạ dày ta co bóp rồi xả hơi.
Ta đang thiu thiu ngủ, lim dim liếc hắn vài lần. Chàng thiếu niên áo đỏ ấy chật vật rút đầu ra khỏi tấm thảm mây đỏ, nhìn thẳng vào mắt ta, rồi lập tức phát cáu: “Nha đầu ngốc kia, ngươi cứ ngồi đó mà không biết qua đây giúp ông một tay hả?”
Ta bị tên đó mắng nên hơi tỉnh ra, tròn mắt nhìn hắn chòng chọc: “Không phải ra được rồi đó sao?”
Tên đó tức tối lườm ta một cái, vừa đứng dậy phủi bộ áo hoa trên người, vừa nhìn ta khinh khỉnh: “Vừa nhìn đã biết ngươi là thị nữ của phủ Nguyệt lão nghèo kiết xác, đồ không có mắt!”
Ta mệt mỏi ngáp một cái, đổi sang tư thế ngồi dựa vào bậc thềm thoải mái hơn, ngoáy tai nói: “Gỉ mắt thì không có, nhưng ráy tai thì đầy, ngươi xem này.” Nói xong ta búng cái gì đó trên ngón tay đi.

Tên đó ghê tởm nghiêng người né tránh, vẻ khinh bỉ trong mắt lại đầy thêm: “Hừ, chủ nghèo kiết xác quả nhiên nuôi con tì cũng nghèo kiết xác.”
Nàng là một áng mây lang thang mải mê rong chơi được Nguyệt Lão điểm hóa thành tiên.
Chàng là một thần quân nổi tiếng trên trời nhưng bị hiểu lầm là đồng tính
Sau một cuộc va chạm nảy lửa làm náo loạn cả thiên cung, chàng và nàng bị xử phạt, phải trải qua bảy kiếp nhân duyên mới có thể quay về thiên giới.
Cả thiên cung và địa phủ đều xôn xao, các tiên nhân đua nhau đặt cược kết thúc của hai người… Liệu cuối cùng, bảy kiếp nhân duyên này có nối liền được một kiếp thiên duyên? 🍹
Mình xin rv thêm qua một vài kiếp đầu:
🎄Kiếp thứ nhất: nàng cố tình không uống canh Mạnh bà lại còn hại chàng đầu thai chậm 5 năm. Ngày chàng ra đời, là ngày định hôn ước của họ, câu chuyện tiểu tướng công theo đuổi nương tử bắt đầu…
🎄Kiếp thứ hai: để trả thù kiếp trước chàng cố tình đầu độc nàng uống quá nhiều canh Mạnh bà trong khi mình lại chẳng uống ngụm nào khiến nàng kiếp này là một cô ngốc, còn chàng lại trở thành sư phụ khó tính của nàng. Cảnh đồ đệ nhỏ nhu nhuận lẽo đẽo theo sau sư phụ bắt đầu…
🎄Kiếp thứ ba: hai người đánh lộn rơi nhầm vào cửa luân hồi súc sinh @@. Nàng biến thành chúa sơn lâm oai phong còn chàng…lợn rừng??? Yêu nổi không?
☘Truyện của tác giả Cửu lộ thì hay thôi rồi. MÌnh thấy thường trong những tác phẩm của tác giả rất ưu ái nam chính, truyện này cũng không ngoại lệ.
Nam chính Sơ Không có đủ các yếu tố của một nam thần: giỏi pháp thuật, cơ trí, thông minh, đẹp trai..nhưng còn pha thêm chút trẻ con và có phần kiêu ngạo như một cậu trai mới lớn. Nữ chính Vân tường thì lúc đầu mình cảm nhận chỉ có 1 chữ đó là “tửng”, nhưng càng dần về sau càng thấy sâu sắc và chín chắn hơn. Bảy kiếp nhân duyên không chỉ là sự trừng phạt dành cho họ, mà còn là điệu kiện lí tưởng cho họ tôi luyện trưởng thành hơn, cho họ tìm được một nửa của mình. Mình thích nhất là mỗi lần họ chuẩn bị uống canh mạnh bà đầu thai, toàn gà bay chó sủa
😀
đọc rất hài.
lần đầu rv nghèo văn nên mình xin dừng ở đây. có gì sai sót mong mn góp ý.

Review + ném đá Không thể buông tay- Úy Không

#để_cử + #ném_đá  #review

#không_thể_buông_tay

#tác_giả_Úy_không

#HE #hiện_đại ngược luyến tình thâm, cường thủ hào đoạt,ngược nam (thật ra mình thấy sai sai)

#Hội_chứng_Stockholm (một chút) #nam_chính_có_tật.
☘Giới thiệu :

Truyện mở đầu với mối tình đẹp đẽ nên thơ của Vệ Lam và Minh Quang. Cuộc sống hiện tại của Vệ Lam đang tràn đầy tốt đẹp nhưng ai biết được cô từng có một mảng quá khứ tối đen như mực để rồi mỗi khi đêm xuống nối ám ảnh quá khứ ấy lại dằn vặt không yên. Thời niên thiếu của Vệ Lam gắn liền với cái tên của một chàng trai Đoàn Chi Dực, người đã từng dâm loạn cô gần một năm. Những tưởng cuộc sống cứ thế trôi đi nhưng Vệ Lam không ngờ ông trời cho cô gặp lại hắn một lần nữa và cơn ác mộng mới lại bắt đầu…

☘Cảm nhận: spoli chút: rv này có vẻ hơi phiến diện do mình có tâm lí ám ảnh mấy truyện dâm loạn với thanh thiếu niên kiểu này.

Đầu tiên lướt đọc văn án mình khá tò mò,khi đọc đến đoạn nữ chính bị dâm loạn gần một năm, lúc ấy mình đã tưởng tượng đó là một ông chú cuồng dâm kiểu loli rồi, nhảy một phát xem thử chương kết nam chính là ai lại đúng là cái tên biến thái ấy @@ tự nhiên nhảy cẫng lên không biết mình đang đọc thể loại giề thế này??? 😉 định bỏ rồi cơ mà không hiểu sao mình lại quyết định đọc nó may là nó không quá máu chó như mình nghĩ.

Nam chính Đoàn Chi Dực vì bị tai nạn giao thông nên chân bị thọt nghỉ dưỡng mất 2 năm sau đó đi học lại cùng lớp với nữ chính. Đoàn Chi Dực có một tuổi thơ không êm đẹp mẹ bị trầm cảm phải vào viện tâm thần rồi tự tử chết trong khi cha thì chỉ mải lo làm ăn, nên tính tình nam chính khá là vặn vẹo và thiếu thốn tình cảm. Lúc đầu chỉ vì muốn dạy cho nữ chính một bài học vì khinh thường cái chân thọt của mình, nhưng cách Đoàn Chi Dực cảnh cáo Vệ Lam – một cô bé 17 tuổi thì quá biến thái :chụp ảnh khỏa thân, dọa cho 3 thằng đàn ông hấp diêm rồi dọa đâm chàng trai cô thầm mến,rồi bắt con nhà người ta chuyển đến sống cùng ăn cùng ngủ cùng mình… sau đó qua quá trình sống chung bắt đầu thích nữ chính nhưng mà tính tình vặn vẹo đêm nay có thể ôm nhau ngủ sáng mai dậy mặt lạnh đá nữ chính xuống giường không thương tiếc. Mình hoàn toàn có thể thấy và đồng cảm cũng như thương tiếc cho nữ chính, cha mẹ đi làm xa, đang trong độ tuổi sốc nổi ăn nói không kịp suy nghĩ mà bị dọa nạt như thế thì đúng là quá giới hạn chịu đựng rồi. Vì 2 người đều độ tuổi 17,18 tuổi chưa hiểu chuyện giai đoạn đầu sống chung cũng chả đến nỗi nhưng sau đó khi nam chính bắt đầu có dục vọng… Đọc cái cảnh H mình hơi bị ức chế, nữ chính mới 17 tuổi chưa biết yêu là gì cả trong khi nam chính cảm xúc thất thường lúc nóng lúc lạnh mà cũng chỉ 19 tuổi chưa biết gì nhưng mà không hiểu sao đọc mình cứ cảm giác như đang cưỡng hiếp trẻ em ấy mà có khi là thế thật may là không làm đến bước cuối cùng.

Hội chứng Stockholm bắt đầu xuất hiện khi mẹ nam chính mất, nữ chính đâm ra thương cảm cho nam chính bắt đầu biết quan tâm nam chính, đến khi chuyện bị bại lộ bố mẹ nữ chính biết vẫn còn nói giúp cho nam chính mặc dù nó đã từng suýt nữa hấp diêm mình thành công @@. Đọc xong đoạn này nhìn nam chính như thằng bệnh hoạn ấy không thể yêu thương nổi. Mình thích nhất đoạn này vì mẹ nữ chính quá tuyệt vời, bà định kiện nhà nam chính nhưng mà không được ( một phần do gia thế nhà nam chính, một phần do anh này chưa làm đến bước cuối cùng) thế là gọi nam chính ra tạt chửi cho một trận rồi cắt đứt liên lạc cả nhà chuyển đi thật xa.

Máu chó xuất hiện khi 9 năm sau nữ chính gặp lại nam chính. Một lần nữa nam chính chả cần làm gì nhiều mỡ tự động đưa đến miệng mèo nhờ xúc tác của một số nữ phụ có tiếng mà không có miếng với nam chính, thế là lần này Đoàn Chi Dực tự động thực hiện nốt phần dang dở của 9 năm trước ngon lành trong khi thằng người yêu hiện tại của nữ chính yêu nhau 2 năm mà chưa được miếng nào. Đoạn mình tức nhất là sau khi nữ chính tỉnh rượi biết nam chính làm thế đến đồn công an báo án rồi mà hội chứng Stockholm lại nổi lên quay đầu ra về, nam chính lại tưởng bở càng được nước lấn tới động tay động chân với anh người yêu một tí là nữ chính sợ quá lại bất lực trở về ở với nhau như xưa, đọc đoạn này mình thấy nữ chính như dở ấy, mấy năm trước trẻ dại đã đành giờ lớn như thế này mà vẫn “yếu đuối” như cũ. Mình thì hơi tiếc cho nam phụ một tí mặc dù anh này cũng đã từng có lỗi với nữ chính nhưng ít ra khi biết nữ chính bị dâm loạn hồi trước anh ấy cũng không ghét bỏ hay bắt buộc nữ chính ngủ với mình, còn nói nếu gặp được cái thằng ấy sẽ cho nó một trận, sau này nam chính dùng nữ phụ để quyến rũ nam phụ nhưng anh này chỉ coi cô ta là thần tượng thôi chứ không sa vào mê mẩn quá đà, ở bên nhau mấy năm cùng nhau xây dựng sự nghiệp vậy mà khi cơm lành canh ngọt bị thằng khác nẫng tay trên… Tiếp theo là sự “ bất đắc dĩ” ở chung rồi quay ra thích nam chính của nữ chính, hai người yêu nhau ngọt ngào thắm thiết. Một lần nữa bà mẹ cứng lại lên sàn và hội chứng Stockholm của Vệ Lam lên đỉnh điểm bao che cho Đoàn Chi Dực hết chỗ nói rồi hí hửng vụng trộm mong có thai để bà mẹ chuyển ý. Báo ứng đến biết có thai chưa đến một ngày thì bị sảy mà lỗi ở nam chính quá nổi tiếng vướng vào thị phi, thế là đôi nam nữ chính thức dứt áo ra đi mặc dù còn nặng lòng. Truyện kéo lại ở đoạn cuối khi tác giả lí giải vì sao nam chính lại biến thái và bắt nạt nữ chính đến vậy, vì nguyên nhân cái chân thọt ấy không ai khác là cô, vậy nên oan có đầu nợ có chủ, nam chính đối xử với nữ chính như thế sau này mình cũng thông cảm một phần.

☘Truyện này thật ra mình cũng không biết là nên đề cử hay ném đá nữa tùy cảm nhận của mỗi người. Có thể nó cũng không đến độ như mình rv đâu, mọi người đọc rồi chia sẻ với mình nhá.

List truyện Việt cổ đại

#review_đề_cử

#list truyện việt

Sau khi được đọc được một bài rv về truyện Việt “Cái áo duyên” của một bạn, mình tự nhiên có hứng thú  và bắt đầu có niềm tin với truyện Việt, sau đây là một số truyện mình tìm đọc được trên Wattpad.

☘ 1.cái áo duyên

Thích bài tát nước đầu đình nên khi đọc rv thích cả truyện dựa vào cốt này luôn, truyện ngắn nhưng nội dung đảm bảo, không YY, giọng văn có chút hơi hướng hiện đại tươi mới nhưng vẫn không mờ đi hơi làng quê Việt của thời ấy, truyện nhẹ nhàng.

Nam chính xử lí mọi truyện rất tuyệt, ổn trọn cả đôi đường ( vừa được lòng cha mẹ vừa cưới được vợ yêu), nữ chính đúng chuẩn phụ nữ thời xưa nhu mì ngoan hiền.Gia đình 2 bên chuẩn kiểu mẫu thời ấy, nhà nam chính làm phú ông nên có phần bảo thủ, ban đầu không ưa nữ chính vì thân phận và cái nghiệp chường chị mang nhưng sau rồi cũng nguôi ngoai và không làm việc gì ức hiếp con dâu quá đáng trừ việc lúc hỏi cưới bằng 1 đĩnh vàng 3 quan lẻ và vụ kêu chị là gà không ấp trứng nhưng sau đó anh nam chính với nỗ lực không ngừng của mình đã giải quyết êm thấm. Gia đình nữ chính khá tốt, cha mẹ đều thương chị không than thân trách phận vì nuôi gái ế trong nhà, biết chị có tướng sát chồng sợ chị yêu đương rồi khổ nên ông bà cố tình cho chị đi chăn trâu, phơi sương phơi nắng ngoài đồng không có cơ hội tiếp xúc hay yêu đương gì, cơ mà thời phong kiến không thể nào bỏ được tư tưởng trọng nam khinh nữ ấy, cha mẹ chị có tốt đến mấy cũng phả gả chị ra ngoài để kiếm tiền cho con trai dùi mài kinh sử đi thi. Truyện hay mình thấy rất hay, nhẹ nhàng, tác giả đã rất khéo léo khi biến thể một câu truyện hợp tình hợp lí từ một bài ca dao như vậy, mình nhiệt liệt đề cử.

 

☘ 2. Làm dâu nhà phú ông ( nữ chính hơn nam chính 2 tuổi, nữ truy nam, hơi ngược nam chính)

Đầu tiên mình không thích đọc truyện mà nữ chính hơn tuổi nam chính nên điểm trừ của mình là về vấn đề tuổi tác, bù lại điểm cộng là chị này rất hài, tấn công anh tới tấp, cảm giác bà này “hiện đại” và nữ cường gớm, lắm lúc ghen lên thì giọng chua ngang như đít vịt 😉 nói móc người thì thôi rồi. Còn nam chính lúc đầu mặt lạnh như tiền, lúc nào cũng lủi tha lủi thủi, từ nhỏ đã sống với thân phận con vợ lẽ, cháu thằng sát nhân nên đâm ra lầm lì ít nói và cộng thêm được bà mẹ “ruột” cực phẩm nữa nên có phần cam chịu số phận . Thích nhất đoạn này khi chị tự so sánh mình với bọn gái trong làng để anh thấy lấy chị có bao nhiêu tốt bao nhiêu lợi lại: nào là cô kia mông bé khó đẻ, cô này ngực nép không ra sữa, cô nọ đánh phấn đánh son chứ thật ra xấu lắm, nào là chị thi cấy giành giải nhất, nấu diêu ngon thế nào đảm đang ra sao?.. Rồi những đoạn chị thương dúi cho nam chính từng bát bún diêu cua hay sự trả thù cậu cả dám bắt nạt cậu hai, bảo vệ anh như gà mẹ. Điểm trừ của truyện là về thời cổ đại bối cảnh làng quê ở Việt Nam nhưng giọng văn và từ ngữ thì mình thấy hơi … quá ( không diễn tả được) cá nhân mình thấy không hợp cho lắm ( cũng có thể do mình ở miền bắc nên thấy không quen từ ngữ, rồi  xưng hô..) ,nhất là những đoạn hội thoại của nữ chính, những hành động cử chỉ lời nói của chị, giọng văn cảm giác rất táo bạo, có gì đó hiếu thắng quá mất đi một phần cái duyên thùy mị của người con gái thời xưa. Tình tiết có vẻ máu chó khi nam chính là một trong hai cậu bé bị hoán đổi, cậu cả và cậu hai- người con bà cả, người con bà hai và sự phân biệt đối xử bất công, cậu cả thì như con ông trời còn cậu hai thì sống dưới đáy xã hội. Bà cả nào hay con mình bị tráo, bà cứ yêu thương thằng con nghiệt chủng bị hoán đổi kia rồi bạc đãi con mình, mụ vợ hai cũng chả phải dạng vừa, tâm kế từ lúc còn trẻ, hầu hạ bên bà cả rồi leo lên gường chồng người ta, lại tráo con mong con mình được sung sướng, nam chính thì hiếu thuận với bà ta, nhường cho bà ta từ miếng ăn tấm áo, mụ thì suốt ngày kêu ốm kêu đau hành hạ nam chính làm đủ mọi việc để kiếm tiền ăn tiêu son hấn cho mụ.Truyện về sau đọc mất đi cái hay do cái tình tiết máu chó và và số phận quá khổ, rồi sự cam chịu của nam chính, chắc kéo lại được do cái sự chanh chua nhưng cũng rất đảm đang tháo vát, hết lòng yêu thương bảo vệ nam chính của nữ chính mà thôi. Đọc đến đoạn máu chó mình drop nên không bết sau đó hay dở ra sao nữa, bạn nào đọc rồi cho mình cái kết sau này với ạ.

☘3. Nhà em có đàn sầu riêng ( chưa viết xong)

Truyện kể về 4 chị em mồ côi cha mẹ phải đùm bọc lấy nhau mà sống: Siêng, Hến, Sen, Thắm. Không phải cứ mồ côi cha mẹ là nghèo khó đi ăn xin hay bán mình bán thân… 4 chị em nhà Siêng thừa hưởng cơ ngơi cha mẹ để lại cùng với cái đầu biết nghĩa và đôi tay dám làm cuộc sống của họ rất đoàng hoàng và sung túc. Siêng là một gái đôi mươi lỡ thì, xinh đẹp tháo vát đủ cả bao người hỏi cưới nhưng vướng 3 lũ quỷ kia thì chả anh nào rước nổi nàng về dinh, nhưng sau cái sự cố tình làm cho chị mình ế của 3 tiểu quỷ kia thì là cả một câu chuyện về sự chờ đợi tin tưởng thầm lặng của Siêng với người bạn thanh mai trúc mã lên kinh thi cử 3 năm chưa về, đằng sau đó là bí ẩn về sự giúp đỡ nhiệt tình của câu ba Tú mỗi lần họ gặp nạn, rồi sự toan tính, âm mưu của chàng trúc mã với Siêng ( mình đọc đoạn này cũng hơi khó hiểu sao người bạn trúc mã ấy lại toan tính Siêng đến vậy? mong sao tác giả sẽ có câu trả lời sau này). Hến là người con thứ hai, từ nhỏ đã lầm lí ít nói nê thầy bu mới đặt cái tên như vậy, đẹp trai tài văn chương có thừa nên cũng có tí tự cao tự đại chuyên đi cốc đầu người khác, đối thủ cạnh tranh không đội trời chung cũng là thằng bạn thân Vệ- cái thằng có duyện nợ với con Thắm – em út trong nhà. Thắm nhỏ mới có 11, 12 mà sức khỏe như trâu, chăm làm nhất nhà nhưng tốn cơm cũng chả kém, bị vật thua Vệ là một điều không chấp nhận được của nó, nên nó bắt đầu theo đuôi học văn học kinh để so tài với Vệ. Sen là cô em thứ ba, đỏng đảnh chanh chua nhất nhà, nó mà đã cãi nhau thì người ta chỉ có chào thua, đổi lại là cái tài văn nghệ, ca hát cầm kì của nó nên thằng Banh mê như điếu đổ, nó có một con bạn thân tên Mè cũng chanh chua chả kén nhưng có cái tài lẻ là xóc đĩa với đánh bài. Một ngày kia Mè vớ được một anh Tây bên bờ sông nhưng không hiểu sao cuối cùng nhà siêng lại chứa chấp anh Râu này, những tình tiết và manh mỗi về chàng trúc mã của Siêng rồi sự ân cần của cậu ba Tú với Siêng từ đâu cũng được hé mở sau những sự cố mà anh Râu gây ra…

☘ 4. Thị mầu ( đồng nhân, trọng sinh, chưa hoàn)

Trong tác phẩm “quan âm thị kính” bạn và mình nhìn Thị Mầu và anh Nô dưới cái mác những nhân vật phụ làm nền, tôn lên những phẩm chất tốt đẹp của nhân vật chính- Thị Kính, nhưng ở truyện này chúng ta sẽ được biết và cảm nhận họ với vai trò là những nhân vật chính với những góc khuất của số phận của cuộc đời. Dưới cái vẻ ngoài lẳng lơ vô lo vô nghĩ của Mầu ai biết rằng cô nàng mồ côi và thiếu thốn tình mẹ từ bé, cha thì dung túng chiều chuộm con, sẽ chả ai dạy cho Mầu thế nào là lễ nghĩa, phải đi đứng cư xử sao cho phải phép để cô không vấp phải cái sự chửa hoang đấy, cũng sẽ chả ai để ý rằng Nô là người ra sao khi anh dám ăn nằm với chủ, ai biết anh là đứa con hoang của một bà mẹ điên bị cưỡng bức, đi ăn xin cùng mẹ sống qua ngày, đến khi lớn rồi cũng không thể bảo vệ mẹ của mình khỏi sự cưỡng bức của thằng cha bệnh hoạn anh chưa từng biết mặt? tất cả được gói gọn trong Thị Mầu.

Kiếp trước sau khi tỏ tình không thành công với Thị Kính, Mầu đâm ra cấu bẳn đâm ra ăn nằm với Nô để chửa hoang rồi đổ tội cho Thị kính, đã có lúc Nô van xin Mầu và phú ông nhận đứa bé nhưng thà ngọc nát còn hơn ngói lành ông nộp phạt rồi để Mầu sinh con vứt cho Thị Kính nuôi, ức quá nên anh dẫn mẹ bỏ làng đi biệt, sau khi Thị Kính mất sự tình vỡ nở Mầu nhảy sông tự vẫn thì Nô trở về chôn cất tử tế rồi dẫn theo con trai bỏ đi. Còn phú ông vì quá đau thương mà tự thiêu chết.

Sau khi trọng sinh quay lại thời gian đúng cái đêm nghiệt ngã đời mình, Mầu biết mình cần thay đổi những gì. Mầu biết anh Nô có tình cảm với mình cũng rất thương cho số phận của anh nhưng Mầu khống dám yêu cố tránh những lúc va chạm chỉ có hai người để anh bớt đi tình cảm phần nào với mình, vì cô biết sẽ chả có kết cục tốt đẹp gì. Mầu thương phú ông lặng lẽ gà trống nuôi con từ khi con lên 7, cưng chiều dung túng con hết mức nhưng vẫn dạy con, bắt con phải làm việc nhà cho biết, vậy nên kiếp này cô cố gắng vun đắp tìm cho cha một người vợ hiền để có người lo cho cha lúc tuổi già, Mầu sợ bi kịch của cô có thể sẽ đến và cô không biết mình sống mà chăm lo cho ông được bao lâu nữa. Kiếp này một lần nữa lên chùa thắp nhang và gặp lại Thị Kính, Mầu không khỏi tức giận trách vì sao là con gái mà không nói rõ một lời để cô mê mẩm hại cô vấp ngã làm hỏng thanh danh cha mẹ gìn giữ cả một đời, đến lúc chết còn kéo theo cô chết chung, suy cho cùng bi kịch một đời của Mầu cũng từ đây mà ra, Mầu ghét và tức giận đến độ cô phát ngôn ra một câu mà mình khá thích và đắt giá trong truyện: “để xem không có con ngu dại nhà tôi lót chân, thầy thăng thiên thành phật kiểu gì?” :v  Cùng đọc và xem xem Mầu sẽ “cải thiện” kiếp này ra sao? liệu anh Nô có bảo vệ được mẹ của mình không? và cái kết của hai người họ sẽ như thế nào? mình cũng rất tò mò đấy 😉

 

Review Cùng anh ngắm hoa sơn trà

#review #cảm_nhận

#cùng_anh_ngắm_hoa_sơn_trà

#SE 😭😭😭

☘Mình đọc cách đây hơn một năm rồi, tiêu chỉ của mình là chỉ đọc truyện He thế mà không biết sa cơ lỡ bước gì lại sa vào hố này, và đến bây giờ sau hơn một năm mình mới dám viết rv. Truyện lấy bối cảnh thời kì đổi mới của Trung quốc, càng đọc càng thấy hứng thú, càng thích. Tình yêu của Tĩnh Thu và Ba đẹp lắm, mình thích lắm lắm, thật sự là không biết diễn tả như thế nào. Đọc mà cứ như nhập vào Tĩnh Thu luôn ấy, cái khoảnh khắc lần đầu gặp Ba, rồi những lần đụng chạm khi sống cùng một mái nhà, hình ảnh anh Ba thổi accordéon nữa ôi nó làm mình xao xuyến rạo rực lắm. Lâu lắm mới bắt gặp câu chuyện tình yêu ở vùng nông thôn đẹp và nên thơ đến thế. Tình cảm của họ đẹp mà trong sáng lắm, Tĩnh Thu và Ba là một điển hình của những thanh niên trẻ trí thức hồi ấy, nho nhã, lịch sự, nhiệt huyết và không ngại khó khăn. Nhờ có Ba, Tĩnh Thu dần gạt đi những mặc cảm về thân phận nghèo khó của mình, họ dành cho nhau những phút giây rất đỗi dịu dàng, những xúc cảm đẹp nhất của tình yêu thuở ban đầu. Tình yêu thủa ban đầu đẹp bao nhiêu thì những phút giây đợi chờ xa cách lại đau lòng bấy nhiêu. Tình yêu của Ba đẹp mà dịu dàng mà thầm lặng, anh đợi Thu biết bao mùa hoa sơn trà nở rồi tàn, đợi Thu tốt nghiệp, đợi Thu có việc làm … anh xót xa, anh bất lực khi thấy cô đau, vấp ngã trên đường đời, đó là những phút giây yếu đuối nhất trong đời anh. Gần nhau chả đáng là bao mà xa nhau thì nhiều nhưng tình cảm của họ bao giờ nhạt mà nó cứ như mùi hương hoa càng nồng đậm càng quấn quýt. Đã có những lúc mình drop, mình không dám đọc truyện, mình biết là nếu cứ đọc tiếp mình sẽ xúc động, sẽ bị ám ảnh nhưng cuối cùng mình vẫn theo dõi nốt. Cái lúc mà Ba nằm trên giường bệnh, nỗi đau bệnh tật hành hạ anh nhưng chưa một phút giây nào anh không nguôi nhớ về Thu, đến phút cuối khi mất anh vẫn nghĩ cho cô. Những giây phút đau đớn vật lộn cùng bệnh tật Ba đều trải qua một mình anh sợ Thu sẽ khóc, sẽ đau, anh không muốn trên đôi vai gầy nhỏ bé thêm một gánh nặng nào. Cái khoảnh khắc cuối cùng khi mà đôi mắt anh không nhìn được nữa, người anh gầy trơ xương vì bệnh tật anh mới được gặp Thu lần cuối, không biết có phải nhập tâm vào Thu quá hay không nhưng mình đã khóc, nghẹn ngào lắm, giây phút chia ly ấy đau lắm, cảm giác bất lực vô cùng, cuộc đời anh là những ngày cống hiến sức trẻ cho quê hương cho tổ quốc, anh chưa bao giờ được một lần dành trọn cho tình yêu. Cùng anh ngắm hoa sơn trà – mong ước tưởng chừng như giản đơn ấy lại chưa bao giờ thực hiện được, hoa cứ nở rồi tàn còn họ thì lạc mất nhau mãi mãi ,nhưng người con trai với nụ cười trên môi không bao giờ tắt ấy sẽ không bao giờ “chết” trong tim Tĩnh Thu.

☘Đây là một tác phẩm mình nghĩ là cực hay, mình mong mọi người sẽ đọc nó, để có thêm một người yêu Ba như mình, có thêm một người đồng cảm với mình.

Review Nụ hôn của sói _Diệp lạc vô tâm

#review #Diệp_lạc_vô_tâm
#hiện_đại #He
#nụ_hôn_của_sói
Mình thật ra không hay đọc truyện của tác giả này lắm, nhất là khi có biết đến truyện Ngủ cùng sói, mình khá dị ứng với tác phẩm ấy luôn ( mặc dù chưa bao giờ đọc chính thức, chỉ nghe giang hồ đồn) nhưng không hiểu sao mình lại tìm đến và đọc Nụ hôn của sói. Mình đọc một mạch, rất cuốn hút, lắm lúc cũng nghẹn ngào kinh khủng. Theo mình nghĩ đây là một tác phẩm thành công của tác giả.
Giới thiệu một chút về truyện:
Nếu An Dĩ Phong không tính là đàn ông, trên thế giới này không ai dám nói chính mình là đàn ông!

Nếu An Dĩ Phong không tính là yêu nghiệt, như vậy, trên thế giới này cũng không hề có yêu nghiệt…

Hắn là một người đàn ông như vậy, rong ruổi giang hồ mười lăm năm, ai dám cùng hắn một câu trái ý, về sau đừng nghĩ mở miệng nói chuyện. Hắn kiêu ngạo ương ngạnh, hoành hành ngang dọc, hắn cô độc, mệt mỏi… nhưng mấy ai biết rằng, trong tim hắn chỉ có một bóng hình, và có một người lặng lẽ yêu hắn, chờ hắn… ở một nơi rất xa.

Hài hước, lãng mạn, miêu tả tâm lý nhân vật cực khéo, cốt truyện gay cấn, tác giả đã tạo cho câu chuyện tình yêu đầy màu sắc cổ tích giữa một nữ cảnh sát và anh chàng lừng lẫy chốn giang hồ sự hấp dẫn đặc biệt. Đan xen vào câu chuyện tình yêu này là câu chuyện của tình bạn, tình anh em, tình cha con, nghĩa khí, chữ tín và sức mạnh của những ước mơ. Đó chính là những điều tốt đẹp trong cuộc đời này.

“Em không cần kết quả, cũng không cần hứa hẹn gì, có thể yêu thêm được một ngày thì sẽ yêu một ngày, có thể nhìn thêm được một lần thì sẽ nhìn thêm một lần!”

“Tư Đồ Thuần, em hãy nhớ rằng, An Dĩ Phong cả đời này sẽ không lấy ai khác ngoài em!”

“Nhưng em không thể lấy anh.”

“Anh biết… Được yêu em là đủ rồi.”

“Cho dù ngày mai có kết cục thế nào đi nữa, em cũng sẽ không hối hận vì đã yêu anh.”

– Trích: Nụ hôn của sói
Mình rất thích nữ chính Tư Đồ Thuần, mạnh mẽ, quyết liệt, yêu hết lòng hết dạ. Mình thích cách cô ấy dạy con, một số truyện khác khi các nữ chính là một bà mẹ đơn thân các cô ấy gần như bỏ qua vai trò của một người cha và tạo cho đứa trẻ cảm nhận rằng bé không có cha hay cố gắng không nhắc đến vấn đề này, với nữ chính thì khác, mỗi tháng đều đặn sẽ có một bức thư của “cha” gửi cho con, cô ấy không những không phủ nhận vai trò của nam chính mà còn tạo nên một hình tượng tuyệt vời của nam chính trong lòng đứa con. Tư Đồ sẵn sàng đợi Dĩ Phong đến khi nào anh hoàn thành xong nghĩa vụ, trách nhiệm của mình với anh em mà ngay cả nam chính cũng chả biết bao giờ mới xong. Cô ấy có một quán café Waiting với nền tường cũng đầy chữ Waiting, waiting, waiting,… chỉ để chờ Phong về, chờ hết cả thanh xuân của mình.
Nam chính An Dĩ Phong đúng bản chất của tuổi trẻ, háo thắng, có phần xốc nổi nhưng cũng rất thâm tình, rất “anh hùng” . Anh là một người anh em tốt, là một người bạn tốt nhưng không phải là một người yêu tuyệt vời. Chả có người đàn ông nào lại yêu người phụ nữ của mình đến độ người ta nghĩ rằng cô ấy bị cưỡng bức: gãy xương, mặt mũi bầm dập… mình thích cái tinh thần hành hiệp trượng nghĩa hay trọng ân tình của nam chính nhưng cũng tức anh vì điều đó, vì cái “Chí lớn” ấy mà anh đã bỏ qua hết những thời gian quý báu của một người chồng, người cha, anh đánh đổi đâu chỉ là tuổi trẻ của mình mà cả thanh xuân của nữ chính
Cả cuộc đời này, may mắn nhất của An Dĩ Phong là gặp được Tư Đồ Thuần, một cô gái luôn luôn tin tưởng và chờ đợi anh, sẽ chả có ai hi sinh cho anh nhiều đến thế, cho đi mà chưa bao giờ nghĩ đến nhận lại.

Đây là cảm nhận của riêng mình mong các bạn đọc và cùng chia sẻ cảm nhận. 🙂